Điều ước giản đơn của người mẹ không có ngày 20/10 Trước khi qua đời người mẹ đưa ánh nhìn yếu ớt ra phía cổng chỉ mong ngày 20/10 con trai sẽ về với bà nhưng đến hơi thở cuối cùng bà vẫn không thể có được món quà đó.  Bức tâm thư đẫm nước mắt của nàng Điều dưỡng viên Nuôi con thành Điều dưỡng ...
Trang chủ > Hỏi Đáp Giáo Dục > Tin Tức Y Tế & Giáo Dục > Điều ước giản đơn của người mẹ không có ngày 20/10

Điều ước giản đơn của người mẹ không có ngày 20/10

Đánh giá: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (2 đánh giá, trung bình: 5,00 trong tổng số 5)
Loading...

Trước khi qua đời người mẹ đưa ánh nhìn yếu ớt ra phía cổng chỉ mong ngày 20/10 con trai sẽ về với bà nhưng đến hơi thở cuối cùng bà vẫn không thể có được món quà đó. 

Người mẹ chờ con trai trở về ngày 20-10

Người mẹ chờ con trai trở về ngày 20-10

Suốt thời gian thơ ấu và cả khi lớn lên lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một mắt. Bà là lý do, nguyên nhân để bạn bè trong lớp chế giễu châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề trông trẻ thuê và lao công để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát xấu hổ. Sao bà lại có thể khiến tôi bị mất mặt như thế? Tôi làm ngơ đi ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau một trong những đứa bạn học cùng lớp la lên:” Ê tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt! “.

Tôi xấu hổ chỉ muốn chui đầu xuống đất. Tôi muốn bà biến mất cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng: ” Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười của các bạn “. Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy sự giận dữ. Tôi chẳng thèm quan tâm để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà không còn liên hệ gì với mẹ nữa. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ và sau cùng tôi có được học bổng ở Trường Cao đẳng Y Dược Pasteur và lên trên Hà Nội học.

Nhiều năm sau đó tôi lập gia đình mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi học Văn bằng 2 Cao đẳng Dược cùng trường với tôi, là con nhà gia thế và danh giá. Nàng là người hiểu chuyện nhưng tôi luôn giấu nàng về bà mẹ của mình. Tôi nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi rất hài lòng với cuộc sống với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở trên Hà Nội Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ ở quê, thỉnh thoảng lén vợ gửi một ít về biếu bà tự nhủ như thế là làm tròn bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

Một ngày kia mẹ bất chợt mẹ lên thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyện liền hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Bà đi khỏi đây ngay! ” Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời: ” Ô xin lỗi tôi nhầm địa chỉ! ” và lặng lẽ quay đi. Sau lần đó tôi không thèm liên lạc với bà trong một khoảng thời gian dài. Hồi nhỏ mẹ đã khiến con bị chúng bạn lôi ra làm trò đùa trêu chọc nhục nhã bây giờ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

Những người mẹ luôn mong chờ người con trở về nhà

Những người mẹ luôn mong chờ người con trở về nhà

Một hôm tôi nhận được một lá thư mời họp của trường cũ ở quê gửi đến tận nhà, sợ vợ biết nên tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau khi họp mặt ở trường tôi ghé qua căn nhà mẹ tôi vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vào hôm qua, đúng ngày 20/10. Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

” Con yêu quý !

Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám lên Hà Nội bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt nhưng mẹ sợ mẹ không bước ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

Con biết không hồi con còn nhỏ xíu con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt nên mẹ đã cho con một con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới bằng con mắt của mẹ thay cho mẹ.

Hôm nay 20/10 người ta mong đợi hoa, đợi quà, còn mẹ chỉ mong nhìn thấy con trai của mẹ lần cuối vì con là món quà lớn nhất mà mẹ có, nhưng có lẽ không kịp nữa rồi, nếu có kiếp sau mẹ vẫn muốn làm mẹ của con và sẽ làm con hãnh diện vì mẹ.

Mẹ yêu con lắm

Mẹ”

Đọc xong bức thư, tim tôi như ngàn mũi dao găm vào tim mà rú lên như sói con lạc mẹ. Người dân xung quanh nói mẹ nằm trên giường mà đưa cái nhìn yếu ớt ra ngoài cổng như mong chờ ai đó sẽ về. Có lẽ cả đời tôi không thể nào tha thứ cho bản thân mình được, tôi hối hận lắm.

Hôm nay 20/10, tròn 1 năm mẹ qua đời, tôi thực sự nhớ mẹ nhưng không thể chúc mẹ sống lâu trăm tuổi, không thể ở bên cạnh mẹ nữa rồi. Vì vậy, những ai còn mẹ, những ai còn những người phụ nữ yêu thương bên cạnh hãy nói lời yêu thương, hãy biết trân trọng họ trước khi quá muộn.

Nguồn: Cao đẳng Y Dược sưu tầm

Có thể bạn quan tâm

Top 10 trường ĐH đào tạo ngành Quản trị kinh doanh tốt nhất phía Bắc

Quản trị kinh doanh luôn là một trong những ngành học được đông đảo các ...

Chat với chúng tôi